SỐNG SAO CHO NGƯỜI TA NỂ

Chào anh em,

Hôm nay sẽ không chém gió như mọi khi.

Tôi sẽ kể chuyện của mình.

Làm sao cho người ta nể!!!

3 năm trước.

Khi tôi còn là sinh viên.

Tôi có làm phục vụ trong quán cà phê.

Quán này nổi tiếng, nói ra chắc ai cũng biết.

Mà nói ra cũng không hay.

Mắc công người ta kiện, lại phải xóa bài =))

Chuyện là thế này.

Trong quán của tôi làm có một bà chị.

Chị làm pha chế, còn gọi là ma cũ.

Tôi làm phục vụ, còn gọi là ma mới.

Bạn biết rồi đó, chuyện ma cũ ma mới.

Chị này rất hay bắt bẻ tôi.

Nếu là nhắc nhở bình thường tôi cảm ơn còn không hết.

Đằng này là bắt bẻ, kèm theo thái độ, biểu cảm khó chịu.

Có lần chị nói với tôi:

– Văn…chị thấy em vừa ít nói vừa ít cười. Làm dịch vụ mà cứ im im vậy thì sao làm lâu được.

Nghe chị nói thì tôi cũng dạ dạ rồi đi làm tiếp.

Tôi thấy chị nói đúng, tôi ít cười ít nói thật.

Nhưng chưa bao giờ tôi quên cười với khách.

Mặc dù mỗi ca làm có từ 4 tới 5 nhân viên.

Nhưng khi khách bước ra khỏi quán, tôi là người duy nhất nói cảm ơn khách.

Khi khách bước vào quán, tôi là người duy nhất chạy ra mở cửa cho khách.

Khi bưng món cho khách, tôi cũng là người duy nhất chúc khách dùng ngon miệng.

Mặc dù tất cả điều này đều có trong quy định của quán.

Nhưng có nhân viên nào làm đâu.

Thậm chí tôi là người được nhiều tiền tip nhất.

Quy định của quán là không lấy tiền tip của khách, nên tôi không dám nhận.

Có khách còn dễ thương tới mức nhét tiền vô túi tôi.

Chị nói tôi ít nói ít cười, tôi thừa nhận.

Nhưng nói tôi không thể làm trong ngành dịch vụ thì cần phải xem lại.

Và…

Chắc anh em cũng không tin nổi đâu.

Tôi đã phản ứng lại với chị như thế này.

Trưa hôm đó, khoảng 12h, đây là giờ tan ca.

Tôi vào kho thay đồ.

Thấy chị đang ngồi ăn cơm, cơm của chị mang theo từ sáng. 

Một tay cầm muỗng, tay kia bấm điện thoại. 

Chị cũng không để ý tới tôi.

Tôi lấy trong balo ra một bình nước. 

Tôi ngồi xuống gần chị.

Tôi uống xong một ngụm nước rồi nói với chị:

– Chị Q ơi.

– Gì em?

– Em cảm ơn chị.

Dừng bấm điện thoại, chị nhìn tôi một cách kỳ quặc, chị hỏi:

– Cảm ơn gì em?

– Em cảm ơn chị góp ý cho em. Đúng là em ít nói, ít cười với mọi người. Đó giờ cũng chưa ai nhắc em như vậy.

Ngẩn ngơ một lát…chị cười và nói với tôi:

– À…có gì đâu.

– Chị nhắc em vì hồi đó chị cũng giống em. Cũng ít nói nên có nhiều chuyện không hay xảy ra…

Nghe chị tâm sự xong. Tôi cảm ơn một lần nữa rồi chào chị tôi về.

Sau buổi trò chuyện hôm đó, rất nhiều thứ đã thay đổi.

Chị cũng bắt đầu vui vẻ hơn với tôi.

Nhớ có hôm tôi bị cảm nhưng tôi phải đi làm.

Hôm đó tôi nói với chị:

– Nay làm mệt quá chị ơi.

– Ủa..chị thấy hôm nay cũng ít khách mà. Sao mệt em?

– Hôm qua em dầm mưa, nên bị cảm.

Chị cũng im, không nói gì thêm.

Tôi thì loay hoay với đóng ly trong chậu rửa. 

Rửa xong, nhìn ra ngoài, tôi thấy chị đang gom ly, dọn bàn giúp tôi.

Bạn biết không?

Từ khi bắt đầu đi làm, tôi đã làm ở 2 cửa hàng khác nhau. 

Dù quán đông hay vắng. 

Dù nhiều hay ít nhân viên. 

Tôi chưa bao giờ thấy nhân viên pha chế ra khỏi quầy để dọn ly. 

Nhìn chị dọn dẹp mà tôi cảm động và biết ơn lắm.

Nếu ngày hôm đó, tôi không nói cảm ơn chị.

Nếu ngày hôm đó, tôi trách chị chưa hiểu tôi mà đã góp ý.

Thì sẽ không có những hình ảnh như ngày hôm nay.

Trong khoảnh khắc đó, tôi nhận ra.

Một lời cảm ơn đúng lúc sẽ thay đổi rất nhiều điều.

Bạn thân mến,

Mọi người đánh giá chúng ta thông qua cách chúng ta phản ứng trong những tình huống tiêu cực, chứ không phải cách chúng ta phản ứng trong những tình huống tích cực.

Khi chúng ta bị góp ý, bị chỉ trích, bị chê trách, bị bắt lỗi.

Họ sẽ nhìn vào, và chờ xem chúng ta phản ứng trong những tình huống đó như thế nào.

Nếu bạn nổi đóa, bạn xù lông lên, bạn ăn miếng trả miếng.

Người ta sẽ đánh giá “thằng này cũng thường thôi”.

Nhưng ngược lại, bạn phản ứng bằng một lời cảm ơn.

Người ngoài nhìn vào, họ sẽ rất nể bạn.

Sau đây là 3 bước nhận một lời góp ý.

  • Bước 1 – Cảm ơn người đã góp ý (chưa cần biết lời góp ý đó là đúng hay sai)
  • Bước 2 – Tìm lỗi sai (kiểm tra xem lời góp ý đó là đúng hay sai)
  • Bước 3 – Sửa sai (nếu bạn sai, hãy sửa, nếu bạn đúng, không cần sửa)

Nếu bạn đúng cũng không cần phải biện hộ.

Thứ nhất, bạn cũng không được lợi ích gì.

Thứ 2, bạn sẽ làm mất lòng người đã góp ý cho bạn.

Thứ 3, họ sẽ không bao giờ góp ý cho bạn nữa, cho dù bạn có sai thật.

P/s: Cảm ơn bạn đã đọc tới đây. Chúc bạn sẽ luôn được nể trọng. Đừng quên cho bài viết 5 sao nha!!!!

error: Đời ko như là mơ =))